Tháng tám 2007


Nhà bên đang đón dâu rộn tiếng cười vui

Tôi làm thân khách đến chúc phúc mà thôi

Quà tôi mang đến trao chỉ mỗi hoa Bằng Lăng

Bởi mình nghèo nên chỉ đứng nép ngoài sân

Ôi tình xưa đã phai nay bàn tay nàng đan với ai

Em giờ đây nỡ quen mối tình giàu

Thôi đành mang đớn đau cho người vui trọn đến kiếp sau

Riêng mình tôi ôm lấy ngàn nỗi đau

Tình ơi sao có câu đời lắm bể dâu

Nên cuộc đời nỡ lấy mất mối tình đầu

Tình em như bóng mây, tôi nước trôi hoài trôi

Muôn đời tôi chỉ giữ mỗi bóng hình thôi

Em giờ vui áo hoa, tôi nhìn em lòng đau xót xa

Âm thầm tôi đứng im nỗi buồn sỏi đá

Tôi và em chẳng xa nhưng vì tôi ngại nên đứng xa

Thôi đành ôm nuối tiếc một giấc mơ

Em giờ đây đã quên bởi vì tôi nghèo sao với lên

Bao ngày thơ đã qua chỉ là dĩ vãng

Thôi thì tôi chúc em duyên trầu cau đẹp đôi với nhau

Con đường chia hai ngã đành cách xa

Nhạc và lời: Tuấn Nghĩa

Em hỏi anh có bao giờ con sông kia thôi ngừng trôi?
Anh trả lời em rằng “một ngày nắng hạn sông sẽ cạn khô”
Em hỏi anh có khi nào, đám mây kia thôi ngừng bay?
Anh trả lời em rằng, “mây ngừng bay khi mưa đến bất chợt…”

Em hỏi anh có bao giờ, anh thôi không còn yêu em?
Anh trả lời em rằng “cuộc tình chúng mình không bao giờ tan”
Em hỏi anh đến khi nào anh đi chung đường người ta?
Anh cười với em rằng: “Tình yêu đôi ta mãi chung một đường!”

Nhưng sao hôm nay anh đã đi xa em rồi?
Như con sông kia, đến lúc cạn khô…
Em đây ngây ngô khóc than đêm ngày
Mong sao nước mắt lấp đầy con sông kia…
Sao khi xa anh không nói với em đôi lời?
Tình yêu đôi ta có lúc tàn phai
Cho con tim em xót xa mong chờ
Trời tan cơn mưa mây sẽ lại bay.

Trang sau »